Thấy hành động của đồng nghiệp chuốc lấy sự cười nhạo từ chủ tịch Lâm - người đứng đầu Thiên Vũ Giải Trí, gã phục vụ bàn kia cảm thấy vô cùng sảng khoái trong lòng.
Cho dù hành động của người kia chẳng liên quan gì đến anh ta.
Nhưng cùng là phục vụ bàn, anh ta thực sự chướng mắt với biểu hiện bấy lâu nay của cậu đồng nghiệp, cứ làm như giấc mơ chưa hề tan vỡ vậy. Điều này khiến cậu ta trở nên lạc lõng hẳn trong nhà hàng.
Một kẻ ôm mộng tưởng lại chen chúc giữa đám người đã bị cuộc sống mài mòn hy vọng, không chỉ anh ta mà rất nhiều người trong nhà hàng cũng thấy gai mắt. Bởi vì cậu ta càng tỏ ra cố chấp với ước mơ, thì càng làm tôn lên sự cam chịu tầm thường và thiếu chí tiến thủ của bọn họ.




